Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó.Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
