Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.Tôi cứ tà tà gạt chân chống.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Người bảo đời là bể khổ.Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Chả hiểu họ làm thế để làm gì.Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.
